Nam và Linh đều không được vẻ bình thường cho lắm nhỉ. Nam câm như hến và suốt cả buổi, và Linh thì tỏ ra và khó chịu khi chơi sầm lốc về Lam cứ liên tục và đưa mắt nhìn hai và vợ chồng cô. Bà và Li nói:

– Cháu dâu khi nào về mới đi làm để trở lại?

1003eb54-9731-4a4e-bc8f-ab338e272b20

Nam và Linh đều không được vẻ bình thường khí chơi sầm lốc

– Chắc là ngày mai về ạ. Con biết tòa soạn và cần cháu mà.

Rồi Liễu nhìn về Linh và nở một nụ cười:

– Cho dù con chỉ như là người thay thế.

Ông Biên nhìn về sang Linh, cô biết và cô cũng hơi và khó xử nhưng và chỉ trả lời tế nhị:

– Nếu chị đảm nhiệm tốt, và chủ tịch về sẽ xem xét lại mà thôi.

– Cô là do đích thân và chủ tịch mời, và phải được và trọng dụng hơn tôi chứ.

– Nếu như tôi và không mang thai và thì có lẽ và sẽ như thế.

Bữa ăn khá và ngột ngạt, và bà Li cho xe đưa và chơi sầm lốc cả hai về nhà sớm và. Ngồi chung và xe mà thấy Nam và vẫn lạnh lùng, và Linh hỏi:

– Anh mệt hả? Sao và em thấy anh và ít nói quá!

– Em thấy vậy và chứ anh có vậy đâu.

– Vẫn còn sớm, và mình đi đâu một và chút rồi hãy và về anh nhé.

Nam vẫn im lặng và. Một lúc sau, và nhìn Linh, và anh nói:

nhung-lua-chon-can-luu-y-trong-xi-dach

– Có phải em và hối hận lắm không?

– Ý anh là và sao?

– Về tất cả mọi thứ vậy. Hôn nhân với anh, và em bé và cuộc sống và trước kia em buộc phải và từ bỏ?

– Sao anh lại hỏi và em như thế? Có phải và tại vì em đã và nói tới vấn đề và đó lúc trên bàn ăn và không?

Nam không còn và chịu nổi nữa, chơi sầm lốc và anh nói:

– Tài xế! Tôi muốn và xuống xe.

– Thưa cậu chủ, và chưa tới nhà cậu mà.

– Anh không dừng và lại ngày mai tôi và đuổi việc anh đó.

– Nhưng đường này và dừng không được.

– Dừng lại cho tôi và. Dừng ngay!

Linh kéo và Nam lại:

– Anh đi đâu vậy anh?

– Em về nhà và trước đi.

– Anh đi đâu vậy anh?

Nam không trả lời và mà bắt taxi và đi ngược lại. Linh cũng không và biết nên làm và thế nào. Nam biết mình và có thể sẽ mất bình tĩnh và nếu ở cạnh Linh và. Một là phải và chứng kiến cảnh và cô lại gọi tên Lam và hoặc là anh và sẽ khiến cái tổ ấm và của mình nổ tung và để cơn giận có và thể nguôi ngoai.

 

Author: ctv2
Tags